vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng
Không ngờ rằng có một ngày lại có thể nghe thấy từ "2D" từ trong miệng của "thần tượng" nói ra. Bà mẹ cao tay ẩn giấu với chàng thiếu niên thuần khiết, bố mẹ truyền thống gia đình với cô con gái chống đối, cuộc sống vui nhộn của thế hệ 2D đầu với thế hệ 3D
Có 3 nghề mà người làm nghề đó được gọi bằng thầy: Thầy giáo, thầy thuốc và thầy cúng. Thầy cúng, thoạt kỳ thủy, là người hướng dẫn tâm linh, và thầy là từ nghĩa đó (không bàn đến biến tướng của nó). Dân gian có câu: "Công cha, nghĩa mẹ, ơn thầy", sau này nghề y phát triển thành câu "Lương y như từ mẫu" mà ai cũng thuộc nằm lòng.
Chương 150: Người Yêu Của Cậu Đâu? Thiếu Tướng! Vợ Ngài Có Thai Rồi! 少将!你媳妇有了! về một vũ khí hình người suốt mấy chục năm làm thế nào sinh tồn ở tương lai 'thái bình thịnh thế'. Bàn tay vàng lòe lòe sáng, chính là nó chỉ là hiệu ứng trang trí mà
Waifu từ lâu đã là một phần không thể thiếu của thế giới anime. khái niệm "vợ 2D" hay Waifu đã không còn xa lạ. đang và sẽ là đội gặp nhiều bất lợi từ khâu cấm chọn tướng tại CKTG 2022. Chuyên gia yêu cầu Riot ngừng hủy hoại vị trí Đi Rừng của Liên Minh
Hoàng Thùy may mắn đáp ứng được hết những yêu cầu của nhà Andres Aquino với bộ sưu tập này và được mời tham gia show diễn. Sau quyết định của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chính quyền Hải Phòng tiếp tục gây cho dự luận rất nhiều câu hỏi về cách giải quyết
Madame Bovary Rencontre Charles Et Emma Commentaire. Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng của tác giả Nguyên Cảnh Chi với những diễn biến đầy kịch tính và thú vật nữ chính là một cô gái hoàn hảo cả về nhan sắc lẫn trí tuệ. Vì thế hơn ai hết cô rất cầu toàn, đặc biệt là đối với chồng tương lai của mình, người sẽ gắn bó với cô suốt cuộc trước tiên người đó phải thương yêu cô thật lòng....Cô giơ ly rượu lên cao, nhẹ nhàng lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly, ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn tóc của mình, cô đứng ở nơi cao nhất trong thành phố, để có thể quan sát toàn bộ thành phố năm, không dài, nhưng đủ để thay đổi một chuyện, một người, thậm chí là cả một năm trước đây, tất cả mọi chuyện hiện lên rõ mồn một trước mắt, cô giống như là một đóa hoa Độc Lang, lấy máu tươi để làm chất dinh dưỡng, so với hoa Anh Túc chỉ có hơn chứ không không đau, cũng không hận, nhưng cô lại Chi Sơ, tính bổn thiện, không có ai vừa sinh ra đã là như vậy, có một số việc là vì bị hoàn cảnh bắt vết thương kia, những đau khổ kia, những thứ đau đớn kia, những thứ hối hận kia, những thứ oán hận kia, tất cả đều là một chất xúc nhớ lại người phụ nữ nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường bệnh từ ngày đó đến hy vọng đến dường nào, ngay lúc này đây người phụ nữ đó đang đứng ở trước mặt của cô, sau đó bá đạo lấy đi ly rượu của cô, bỉu môi nhìn nhớ lại người thanh niên lớn lên cùng với cô sắp trở nên nghèo túng, anh lại chìa tay ra giúp đỡ cô;Lúc cô mất hết ý chí chiến đấu, anh ấy cứ như vậy mà nghiêm khắc huấn luyện cô.......Mới đây đã ba năm, anh có khỏe không? Khẽ vuốt trái tim của mình, nơi đó lại giống như có một vết thương rất nặng không ngừng nhói này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ chạy nữa."Tổng giám đốc, hội triển lãm sắp bắt đầu rồi!" Thư ký đi bên cạnh nhắc nhở hành trình của Tô nâng ly rượu đỏ lên uống sạch sẽ chỉ trong một hơi, trong ánh mắt thoáng qua một tia bén nhọn, bắt đầu, cô thật sự rất muốn nhìn xem màn kịch vui này sẽ mở màn như thế nào.—— lời dẫn【Chính Văn 】Ba năm hừng đông, tiếng chim hót véo von thật tốt đẹp, khi mặt trời nghịch ngợm nhô lên bên ngoài cửa đem những người đang chìm trong giấc ngủ đánh thức, chứng tỏ một ngày mới đã đến gần. Mỗi người lại nghênh đón một cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng cũng không phải cuộc sống của ai cũng đều tốt đẹp như bốp, phòng ăn là một mớ đầy hỗn độn, khuôn mặt người con gái ngã trên mặt đất đỏ lên, năm ngón tay in rất rõ ràng trên khuôn mặt của cô. Mà người ngồi ở bên bàn chính là mẹ cùng với chị gái của cô cũng không hề nói câu gì, vẫn thong thả, ung dung ăn bữa sáng, đáy mắt thậm chí còn có chút hả ở vị trí chủ nhà chính là một người đàn ông tóc đen, sắc mặt cũng rất đen. Trong đôi mắt ấy hận không thể phun ra lửa."Ba!" Mắt của người con gái đầy nước mắt, trong mắt tràn đầy quật cường, cô thật sự rất muốn hỏi người đàn ông mà cô gọi là ba này, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?"Đừng có gọi tao là ba! Tao không có đứa con gái không biết xấu hổ như mày!" Cảnh Thái Sinh quăng tờ báo vào trong mặt của cô, làm cho nó rơi xuống mặt đất, tựa đề bài báo rất lớn đập vào trong mắt của cô, hình khiêu dâm của nhị tiểu thư của nhà họ Cảnh cùng với Ngưu Lang!Mặt Cảnh Tô lập tức trở nên trắng bệch, nhìn xuống tờ báo, chỉ thấy một người phụ nữ trần truồng đang theo Ngưu Lang vào trong hộp đêm làm chuyện bất chính, không có chút chừng mực."Không, ba, đây không phải là do con làm, con chưa từng làm!" Cảnh Tô quỳ trên mặt đất nhìn cha đang tức giận, vội vàng giải thích. Cảnh Tô chính là một đại tiểu thư trẻ người non dạ, làm gì có kinh nghiệm làm chuyện đó, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bị người ta gây khó dễ, chuyện này nhất định là có người hãm hại mình."Khóc, mày cũng biết khóc! Mày đúng là một phế vật!" Nước mắt của cô chẳng những không tìm được một sự đồng tình nào, mà ngược lại còn bị mắng chửi!"Cảnh Linh, chuyện này giao cho con đi xử lý!""Dạ, ba!" Cảnh Linh ở một bên ngoan ngoãn đồng ý. Cảnh Thái Sinh rút cái chân đang bị Cảnh Tô ôm về, lúc gần rút ra còn không quên đá vào ngực cô một cái, cô không kịp phản ứng, lập tức bị đá ngã xuống đất, đau đớn từ trên ngực lan ra toàn cơ thể, mất hết hơi chị hai đến gần, thân thể của cô co rụt lại, đôi giày cao gót bén nhọn của Cảnh Linh đạp vào tay của cô một cái, nó nhỏ và dài, đâm xuyên qua da của cô. Máu đỏ từ kẻ tay chảy ra, chảy xuống sàn đem hy vọng duy nhất gửi vào người mẹ mình, thế nhưng, khi cô tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng, vô tình của bà thì không khỏi tự giễu mình một tiếng, người mẹ lúc nào cũng không hoan nghênh sự hiện diện của mình, thì làm sao có thể giúp đở mình đây? Đều nói, hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà người cô gọi là mẹ trong suốt hai mươi mốt năm, lại rất câm hận cô. Cô tìm cách thân thiện với chị, ai cũng đều nói mẹ kế thì rất độc ác, nhưng tại sao mẹ kế của một gia tộc trung lưu lại không như vậy, đối tốt với con gái lớn của chồng suốt mấy chục năm qua, Cảnh Tô nở nụ cười u tối, tại sao mình lại không phải là con kế? Như vậy trong lòng của cô còn có thể dễ chịu hơn một chút chứ?"Dì Chu, dọn bửa sáng xuống đi!" Giọng nói dịu dàng của bà vang lên, ngay sau đó lập tức đi lên lầu trở về phòng của mình."Dạ, phu nhân!" Dì Chu nhìn Cảnh Tô đang ngồi trên mặt đất, không đành lòng, liền đở cô lên ghế, đút cho cô vài muỗng sữa tươi, phục hồi lại sức lực, bình thường nhị tiểu thư rất tốt với bà, nhưng bà cũng chỉ có thể ghi nhớ ở trong lòng mà thôi."Cám ơn dì, dì Chu!""Nhị tiểu thư, cô đi ra ngoài tránh nạn đi!" Dì Chu luôn nhìn thấy được, nhị tiểu thư không được cưng chiều, cha ruột không đau, mẹ ruột không thương, chị gái thì lại không thân!Cảnh Tô trầm mặc, dì Chu thấy cô không nói lời nào liền quay đi dọn ra thì Cảnh Tô đang chìm trong suy tư của mình, người trong bức hình khiêu dâm đó không phải là mình, chắc chắn là có người hãm hại mình, rốt cuộc là ai muốn hãm hại mình? Người đó có thể kiếm được lợi ích gì? Dì Chu nói rất đúng, cô thật sự đang muốn đi ra ngoài tránh nạn đây, dựa vào cú đá của ba, cũng đủ làm cô phải nghĩ dưỡng sức mấy ngày."Nha Nha, tới nhà đón mình đi! Ừ, được, lát nữa gặp ~" không biết cô phải mất bao nhiêu nhiệt tình mới kể xong tất cả việc này. Cô che ngực, mồ hôi trên trán không ngừng toát ra ngoài, cha của cô quả thật không nể tình chút một tiếng thắng xe dồn dập kéo đến, một chiếc xe Bentley màu đỏ dừng lại trước cửa nhà họ Cảnh, chẳng được bao lâu liền thấy một cô gái hấp tấp xông vào."Tô Tô, " Chưa kịp thấy người đã nghe thấy tiếng, chẳng phải là Giang Phỉ Á sao, người duy nhất có thể giúp đở cô lúc này sao?Khi thấy cô ngồi trên bàn ăn, sắc mặt trắng bệch, một cái tay che ngực, một cái tay rũ xuống, trên mu bàn tay còn có máu tươi đã ngừng chảy. Nước mắt của Giang Phỉ Á liền rơi xuống, đây đã là lần thứ mấy rồi, cô phải vì Cảnh Tô mà dọn dẹp cục diện rối rắm này. Cho nên vừa nhận được điện thoại của cô ấy, cô liền lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà họ Cảnh. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, nhất định là chị cô ấy đã đạp rất vừa nghĩ tới tời báo sáng sớm ngày hôm nay, cô vẫn có chút lo lắng nhìn người con gái trước mặt này, Cảnh Tô luôn luôn ngoan ngoãn, chưa từng đi hộp đêm lần nào, có đánh chết cô cũng không tin người kia chính là Cảnh Tô. Cũng không biết chị gái của cô ấy, đã phải tốn bao nhiêu công sức vào chuyện này nữa ở trên ban công lầu hai, Thẩm Xuân Linh nhếch miệng lên mỉm cười một cái, cầm điện thoại lên, thoáng qua một tia âm hiểm.
Cùng đọc truyện Vợ Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng của tác giả Nguyên Cảnh Chi tại Trùm Truyện. Mong bạn có một trải nghiệm tốt tại Yêu Thịnh Thế Của Thiếu Tướng của tác giả Nguyên Cảnh Chi với những diễn biến đầy kịch tính và thú vị. Nhân vật nữ chính là một cô gái hoàn hảo cả về nhan sắc lẫn trí tuệ. Vì thế hơn ai hết cô rất cầu toàn, đặc biệt là đối với chồng tương lai của mình, người sẽ gắn bó với cô suốt cuộc trước tiên người đó phải thương yêu cô thật lòng....
Cô giơ ly rượu lên cao, nhẹ nhàng lắc lắc chất lỏng màu đỏ trong ly, ngón tay nhẹ nhàng đùa bỡn tóc của mình, cô đứng ở nơi cao nhất trong thành phố, để có thể quan sát toàn bộ thành phố năm, không dài, nhưng đủ để thay đổi một chuyện, một người, thậm chí là cả một năm trước đây, tất cả mọi chuyện hiện lên rõ mồn một trước mắt, cô giống như là một đóa hoa Độc Lang, lấy máu tươi để làm chất dinh dưỡng, so với hoa Anh Túc chỉ có hơn chứ không không đau, cũng không hận, nhưng cô lại Chi Sơ, tính bổn thiện, không có ai vừa sinh ra đã là như vậy, có một số việc là vì bị hoàn cảnh bắt vết thương kia, những đau khổ kia, những thứ đau đớn kia, những thứ hối hận kia, những thứ oán hận kia, tất cả đều là một chất xúc nhớ lại người phụ nữ nằm hôn mê bất tỉnh ở trên giường bệnh từ ngày đó đến hy vọng đến dường nào, ngay lúc này đây người phụ nữ đó đang đứng ở trước mặt của cô, sau đó bá đạo lấy đi ly rượu của cô, bỉu môi nhìn nhớ lại người thanh niên lớn lên cùng với cô sắp trở nên nghèo túng, anh lại chìa tay ra giúp đỡ cô;Lúc cô mất hết ý chí chiến đấu, anh ấy cứ như vậy mà nghiêm khắc huấn luyện cô. . . . . . .Mới đây đã ba năm, anh có khỏe không? Khẽ vuốt trái tim của mình, nơi đó lại giống như có một vết thương rất nặng không ngừng nhói này, cô tuyệt đối sẽ không bỏ chạy nữa."Tổng giám đốc, hội triển lãm sắp bắt đầu rồi !" Thư ký đi bên cạnh nhắc nhở hành trình của Tô nâng ly rượu đỏ lên uống sạch sẽ chỉ trong một hơi, trong ánh mắt thoáng qua một tia bén nhọn, bắt đầu, cô thật sự rất muốn nhìn xem màn kịch vui này sẽ mở màn như thế nào .—— lời dẫn【Chính Văn 】Ba năm hừng đông, tiếng chim hót véo von thật tốt đẹp, khi mặt trời nghịch ngợm nhô lên bên ngoài cửa đem những người đang chìm trong giấc ngủ đánh thức, chứng tỏ một ngày mới đã đến gần. Mỗi người lại nghênh đón một cuộc sống hoàn toàn mới, nhưng cũng không phải cuộc sống của ai cũng đều tốt đẹp như bốp, phòng ăn là một mớ đầy hỗn độn, khuôn mặt người con gái ngã trên mặt đất đỏ lên, năm ngón tay in rất rõ ràng trên khuôn mặt của cô. Mà người ngồi ở bên bàn chính là mẹ cùng với chị gái của cô cũng không hề nói câu gì, vẫn thong thả, ung dung ăn bữa sáng, đáy mắt thậm chí còn có chút hả ở vị trí chủ nhà chính là một người đàn ông tóc đen, sắc mặt cũng rất đen. Trong đôi mắt ấy hận không thể phun ra lửa."Ba!" Mắt của người con gái đầy nước mắt, trong mắt tràn đầy quật cường, cô thật sự rất muốn hỏi người đàn ông mà cô gọi là ba này, rốt cuộc cô đã làm sai điều gì?"Đừng có gọi tao là ba! Tao không có đứa con gái không biết xấu hổ như mày!" Cảnh Thái Sinh quăng tờ báo vào trong mặt của cô, làm cho nó rơi xuống mặt đất, tựa đề bài báo rất lớn đập vào trong mắt của cô, hình khiêu dâm của nhị tiểu thư của nhà họ Cảnh cùng với Ngưu Lang!Mặt Cảnh Tô lập tức trở nên trắng bệch, nhìn xuống tờ báo, chỉ thấy một người phụ nữ trần truồng đang theo Ngưu Lang vào trong hộp đêm làm chuyện bất chính, không có chút chừng mực."Không, ba, đây không phải là do con làm, con chưa từng làm!" Cảnh Tô quỳ trên mặt đất nhìn cha đang tức giận, vội vàng giải thích. Cảnh Tô chính là một đại tiểu thư trẻ người non dạ , làm gì có kinh nghiệm làm chuyện đó, nhưng cô cũng không phải là người dễ dàng bị người ta gây khó dễ, chuyện này nhất định là có người hãm hại mình."Khóc, mày cũng biết khóc! Mày đúng là một phế vật!" Nước mắt của cô chẳng những không tìm được một sự đồng tình nào, mà ngược lại còn bị mắng chửi!"Cảnh Linh, chuyện này giao cho con đi xử lý!""Dạ, ba!" Cảnh Linh ở một bên ngoan ngoãn đồng ý. Cảnh Thái Sinh rút cái chân đang bị Cảnh Tô ôm về, lúc gần rút ra còn không quên đá vào ngực cô một cái, cô không kịp phản ứng, lập tức bị đá ngã xuống đất, đau đớn từ trên ngực lan ra toàn cơ thể, mất hết hơi chị hai đến gần, thân thể của cô co rụt lại, đôi giày cao gót bén nhọn của Cảnh Linh đạp vào tay của cô một cái, nó nhỏ và dài, đâm xuyên qua da của cô. Máu đỏ từ kẻ tay chảy ra, chảy xuống sàn đem hy vọng duy nhất gửi vào người mẹ mình, thế nhưng, khi cô tiếp xúc với ánh mắt lạnh lùng, vô tình của bà thì không khỏi tự giễu mình một tiếng, người mẹ lúc nào cũng không hoan nghênh sự hiện diện của mình, thì làm sao có thể giúp đở mình đây? Đều nói, hổ dữ không ăn thịt con, vậy mà người cô gọi là mẹ trong suốt hai mươi mốt năm, lại rất câm hận cô. Cô tìm cách thân thiện với chị, ai cũng đều nói mẹ kế thì rất độc ác, nhưng tại sao mẹ kế của một gia tộc trung lưu lại không như vậy, đối tốt với con gái lớn của chồng suốt mấy chục năm qua, Cảnh Tô nở nụ cười u tối, tại sao mình lại không phải là con kế? Như vậy trong lòng của cô còn có thể dễ chịu hơn một chút chứ?"Dì Chu, dọn bửa sáng xuống đi!" Giọng nói dịu dàng của bà vang lên, ngay sau đó lập tức đi lên lầu trở về phòng của mình."Dạ, phu nhân!" Dì Chu nhìn Cảnh Tô đang ngồi trên mặt đất, không đành lòng, liền đở cô lên ghế, đút cho cô vài muỗng sữa tươi, phục hồi lại sức lực, bình thường nhị tiểu thư rất tốt với bà, nhưng bà cũng chỉ có thể ghi nhớ ở trong lòng mà thôi."Cám ơn dì, dì Chu!""Nhị tiểu thư, cô đi ra ngoài tránh nạn đi!" Dì Chu luôn nhìn thấy được, nhị tiểu thư không được cưng chiều, cha ruột không đau, mẹ ruột không thương, chị gái thì lại không thân!Cảnh Tô trầm mặc, dì Chu thấy cô không nói lời nào liền quay đi dọn ra thì Cảnh Tô đang chìm trong suy tư của mình, người trong bức hình khiêu dâm đó không phải là mình, chắc chắn là có người hãm hại mình, rốt cuộc là ai muốn hãm hại mình? Người đó có thể kiếm được lợi ích gì? Dì Chu nói rất đúng, cô thật sự đang muốn đi ra ngoài tránh nạn đây, dựa vào cú đá của ba, cũng đủ làm cô phải nghĩ dưỡng sức mấy ngày."Nha Nha, tới nhà đón mình đi! Ừ, được, lát nữa gặp ~" không biết cô phải mất bao nhiêu nhiệt tình mới kể xong tất cả việc này . Cô che ngực, mồ hôi trên trán không ngừng toát ra ngoài, cha của cô quả thật không nể tình chút một tiếng thắng xe dồn dập kéo đến, một chiếc xe Bentley màu đỏ dừng lại trước cửa nhà họ Cảnh, chẳng được bao lâu liền thấy một cô gái hấp tấp xông vào."Tô Tô, " Chưa kịp thấy người đã nghe thấy tiếng, chẳng phải là Giang Phỉ Á sao, người duy nhất có thể giúp đở cô lúc này sao?Khi thấy cô ngồi trên bàn ăn, sắc mặt trắng bệch, một cái tay che ngực, một cái tay rũ xuống, trên mu bàn tay còn có máu tươi đã ngừng chảy. Nước mắt của Giang Phỉ Á liền rơi xuống, đây đã là lần thứ mấy rồi, cô phải vì Cảnh Tô mà dọn dẹp cục diện rối rắm này. Cho nên vừa nhận được điện thoại của cô ấy, cô liền lấy tốc độ nhanh nhất chạy tới nhà họ Cảnh. Nhìn thấy tình cảnh trước mắt, nhất định là chị cô ấy đã đạp rất vừa nghĩ tới tời báo sáng sớm ngày hôm nay, cô vẫn có chút lo lắng nhìn người con gái trước mặt này, Cảnh Tô luôn luôn ngoan ngoãn, chưa từng đi hộp đêm lần nào, có đánh chết cô cũng không tin người kia chính là Cảnh Tô. Cũng không biết chị gái của cô ấy, đã phải tốn bao nhiêu công sức vào chuyện này nữa chưa hết trầm tư , thì Giang Phỉ Á đã đỡ Cảnh Tô dậy, thật ra thì giữa các cô cũng không cần phải nói nhiều lời, có một số việc chỉ cần một ánh mắt thì đã có thể nhận ra ngay. Cảnh Tô ngoan ngoãn để Giảng Phỉ Á đỡ lên ở trên ban công lầu hai, Thẩm Xuân Linh nhếch miệng lên mỉm cười một cái, cầm điện thoại lên, thoáng qua một tia âm hiểm.
“Cảnh Tô, Tư Mộ Thần đâu?”. Ánh mắt Dung Thiểu Tước sáng quắc nhìn Cảnh Tô đang ăn vui vẻ, trên khuôn mặt trắng bệch hiện lên vẻ tươi cười.“Này, cho anh thuốc dạ dày!”. Cảnh Tô không ngẩng đầu, đặt gọi thuốc lên bàn, tiếp tục ăn vịt.“Làm sao cô biết?”.“Anh uống rượu rồi!”.“Cảm ơn cô!”. Trong mắt Dung Thiểu Tước lộ vẻ xúc động, anh ta kích động, đặt tay lên bàn tay nhỏ bé đang chăm chỉ làm việc xé thịt.“Bà nội nhà anh, thừa dịp lão tử không ở đây, định cua cô gái của lão tử! Dung hồ ly, anh chán sống rồi đúng không?”. Tư Mộ Thần vừa trở lại thì thấy bàn tay nhỏ bé của bé con nhà anh bị Dung hồ ly nắm lấy, anh giận dữ.“Không phải như anh nghĩ, cho anh một miếng, ăn mau đi!”. Cảnh Tô chấm tương, nhét một miếng thịt vịt vào trong miệng Tư Mộ Mộ Thần vui như hoa nở, “Tôi cho anh biết, Dung hồ ly, nếu anh mà mơ ước bé con nhà tôi, tôi sẽ đưa anh sang Syria!”.“Là sao? Xin hỏi thiếu tướng, tôi chỉ là người dân đã phạm phải lỗi gì?”.“Dung hồ ly, anh là người dân tốt, nhưng cũng là chủ một xí nghiệp, chẳng lẽ phái anh đến Syria ủng hộ cho người dân Syria mà cần anh phải phạm lỗi gì mới cho đi sao? Bản tướng quân quá thất vọng với anh, người đàn ông không có lòng trách nhiệm!”. Lượn một vòng, không ngờ lại nói vậy.“Bé con, chúng ta nên tìm một người đàn ông yêu nhà yêu nước, thân thể khỏe mạnh, vóc dáng cao lớn, địa vị gia đình hiển hách một chút, quan trọng hơn là biết nấu cháo bí đỏ!”.Cảnh Tô bẹt miệng, không phải đang nói chính anh sao?“Nhưng mà tôi không thích người đàn ông lớn tuổi, làm sao bây giờ?”. Cảnh Tô đùa tmt, hai mắt tràn đầy vui vẻ.“Cái gì? Lớn tuổi? Em đợi chút về tôi xử lý em thế nào? Anh sẽ”.“Khụ, có người đấy!”. Cảnh Tô đỏ bừng cả khuôn mặt, cô không muốn người khác biết chuyện cô ở chung với Tư Mộ Thần, kịp thời cắt đứt lời nói hùng hồn của không ngờ, trong lòng Dung Thiểu Tước lo lắng, “xử lý” trong miệng Tư Mộ Thần là gì? Người đàn ông thường thích về phía phương diện kia.“Người đàn ông lớn tuổi, KFC đâu?”.“Đã phân phó gửi về nhà, chắc là hai tên đó đang ăn vui vẻ rồi”.“Người đàn ông lớn tuổi, tôi muốn ăn món đó”.“Để anh đi mua!”. Hai người đàn ông trăm miệng một lời, dường như cùng lúc đó, bọn họ cùng đi ra ngoài Tô giật mình, không phải lại có mình cô ngồi ăn vịt sao, đúng là không thú vị! Hay là gọi Mộng Lan đi? Gần đây Y Y đều nói không rảnh, gọi Mộng Lan ra ngoài vui một chút, Mộng Lan ở nước ngoài sống lâu như vậy, cũng phải đưa cô ấy tới những nơi đồ ăn Trung Quốc đặc sắc.“Alo, Mộng Lan, bây giờ cậu có rảnh không?”.“Ừ, Tô Tô, hiện tại tớ đang rảnh, sao thế?”.“Vậy cậu đã ăn gì chưa? Bây giờ tớ đang ở nhà hàng vịt nướng”.“Được, ở chỗ nào thế?”.“Bên đường Phú Dân”.“Được, tớ sẽ qua luôn”.Mặc dù nói như vậy, nhưng Diêu Mộng Lan không ngờ Dung Thiểu Tước lại ở cùng với cô người đàn ông mỗi người cầm một đĩa trở lại, nhìn Cảnh Tô ăn ngon, Tư Mộ Thần cảm thấy thỏa đến khi Diêu Mộng Lan tới, thấy Dung Thiểu Tước thì ngẩn ra.“Đây là?”. Diêu Mộng Lan vô tội nhìn Dung Thiểu Tước, vẻ mặt nghi Thiểu Tước không ngờ Diêu Mộng Lan sẽ đến. Nhìn kỹ thuật diễn trò cao siêu của Diêu Mộng Lan, lại giả vờ không biết Dung Thiểu Tước, khóe miệng Tư Mộ Thần nhếch lên khinh thường, theo như anh biết thì quan hệ của anh người này tốt đến mức trên giường cũng không rời? Rốt cuộc thì bọn họ đang có chủ ý gì với bé con?“A, đây là tổng giám đốc của công ty mình, Dung Thiểu Tước tiên sinh”.“Dung thiếu, chào anh!”. Chào hỏi xong, cô chủ động ngồi đối diện với Cảnh Tô, mà tay của cô ta cố ý chạm vào người Dung Thiểu Tước. Tư Mộ Thần nhìn cô bé đang ngồi ăn vui vẻ, tràn đầy lo lắng. Cô bé này, đến lúc nào thì mới biết để ý đến tâm tư người khác?“Mộng Lan cậu nếm thử một chút đi, vịt này ngon lắm!”. Cảnh Tô nhiệt tình, Tư Mộ Thần dịu dàng lau dầu mỡ trên miệng cho Cảnh Tô, ánh mắt nhìn Dung Thiểu Tước không vui!“Tôi nói, Dung hồ ly, sau này anh đừng đánh chủ ý lên người bé con nhà tôi nữa, anh nhìn Diêu tiểu thư kìa, siêu sao quốc tế, cô ấy với anh đúng là trời sinh một đôi. Bé con, em thấy thế nào?”.“Đúng vậy, Mộng Lan vẫn còn độc thân, tổng giám đốc, anh và Mộng Lan tuyệt đối hợp nhau!”.“Cảnh Tô, lòng tôi mà cô còn không rõ sao?”. Dung Thiểu Tước mệt mỏi nói, mặc dù biết là giả, nhưng trong lòng Diêu Mộng Lan vẫn thấy đau nhói. Tại sao cô ta lại cảm thấy người đàn ông này càng ngày càng cách mình rất xa.“Tô Tô, cậu đừng nói giỡn như vậy!”. Diêu Mộng Lan hờn dỗi nói một tiếng, nhưng trong mắt lại dâng lên sự vui vẻ.“Bé con, chúng ta về đi!”.“Tư Mộ Thần, gà đâu?”.“Yên tâm, còn mang theo đây! Dung hồ ly, người đẹp Diêu giao lại cho anh!”.“Ừ, hai người cứ đi đi!”. Diêu Mộng Lan cười cáo phòng ăn chỉ còn cô ta và Dung Thiểu Tước, Dung Thiểu Tước yên lặng ngồi uống rượu.“Thiểu Tước, chúng ta đi thôi! Em sợ có chó săn!”. Mặc dù bây giờ cô ta mang mắt kính đen lớn che khuôn mặt nhưng vẫn sợ bị người ta nhận ra. Thật ra cô ta không sợ scandal, scandal còn có thể tạo đà cho phim của cô ta, nhưng scandal với Dung Thiểu Tước thì cô ta không làm được. Dù sao chuyện này cũng không thể đưa ra ngoài ánh sáng.“Ừ, chúng ta đi thôi! Lan, hôm nay đến nhà anh đi!”.“Không, không được!”. Theo bản năng, cô ta vuốt vuốt về phía cổ, trên đó có vết hôn, cô ta không biết phải giải thích thế nào?“Vậy thì em đưa anh về, hôm nay anh uống rượu!”. Vẻ mặt Dung Thiểu Tước cô đơn, Diêu Mộng Lan há miệng, nhưng cuối cùng không nói gì, lái xe đưa Dung Thiểu Tước về nhà.“Mộ Thần”.“Sao thế?”.“Em muốn đi mua bánh Orion”.“Nhanh thế đã đói bụng rồi sao?”.“Không phải, anh không cảm thấy, Orion = đồng tính sao?”.“Bé con, em có thể không làm hủ nữ được không?”. Tư Mộ Thần nghe thấy câu này, thật sự hối hận!“Được rồi, được rồi, đi về!”.Cảnh Tô giống như đứa bé làm sai chuyện, lắc lắc cánh tay Tư Mộ Thần, bộ dạng khờ khạo chọc cho Tư Mộ Thần cười ha ha trên lối đi bộ, “Đồ ngốc, đồ ngốc!”.“Người đàn ông lớn tuổi, người đàn ông lớn tuổi!” “Em còn nói nữa, emnói trên lối đi bộ này, người ta còn không nói chúng ta là kẻ điên sao?”.Cảnh Tô mở cửa, vẻ mặt ủy khuất.“Bé con, ai dạy em gọi là người đàn ông lớn tuổi, em nói đi?”.Khi mở cửa ra, hai người nhìn thấy hai người đàn ông đang ra dấu, bộ dạng kia không tức giận không được!Trên ghế salon bày đầy KFC, hai người đang nằm gặm, bàn tay còn bôi lên ghế salon.“Hai người thật là giỏi?”. Giọng nói u ám của Tư Mộ Thần vang lên bên tai.“Hì hì, lão đại, anh đúng là tri kỷ của cấp dưới, còn nhớ rõ mua KFC cho bọn tôi! Ăn rất ngon, đúng không? Tuấn Tuấn?”. Lục Phạm vừa ăn vừa kêu khiến Cảnh Tô rợn cả tóc Mộ Thần liếc mắt nhìn Cảnh Tô, thình lình ném ra một quả bom.“Hai cậu biết tại sao lại mua KFC cho các cậu không?”. Hai cái đầu cùng lắc lắc.“Bé con nói, các cậu làm “vận động” quá mệt mỏi nên mua ít “gà” về bồi bổ cho các cậu!”.“Sặc!”. Gương mặt Đường Tuấn đen thui, Lục Phạm không ngừng lau cổ, cả khuôn mặt lại đỏ bừng, nhưng mắt lại nháy nháy, chẳng lẽ bị hóc xương Mộ Thần ác ý vỗ một cái thật mạnh vào lưng Lục Phạm, cậu ta liền khạc xương ra, “Này, này là xương gà của hai người”.“Bé con, có mệt không? Tắm một cái rồi lên giường ngủ thôi”.“Ừ, được!”. Cảnh Tô nhìn ba người kỳ quái, không muốn nhúng tay vào Cảnh Tô đi, Tư Mộ Thần nghiêm túc nhìn hai người.“Nói đi, vừa mới tiến vào đã ra hiệu”.“Lão đại, đã cứu được 005 nhưng mà....”. Đường Tuấn mở miệng nói cho Tư Mộ Thần, nhưng rồi không biết phải nói thế nào.“Nhì nhèo cái gì, quân nhân mà cứ như đàn bà!”.“Nhưng mà 005 mang thai!”.“Cái gì?”. Lần này Tư Mộ Thần không còn bình tĩnh được, 005 mang thai, đứa bé này phải làm sao?“005, tự cô ấy nói thế nào?”.“005 đang hôn mê, đứa bé cũng trong giai đoạn nguy hiểm, chúng ta cứu hay không cứu?”.Tư Mộ Thần đột nhiên nghĩ đến Cảnh Tô, anh quyết định, “Cứu!”.“Lão đại, mặt khác, quân khu cũng quyết định xử phạt với anh rồi!”. Lục Phạm nhìn Tư Mộ Thần, gương mặt khó xử.“Nói đi, là xử phạt thế nào, cơ thể tôi cũng đã khỏe lại, lạm dụng chức quyền như vậy là tôi không phải!”.“Cấp trên quyết định phái anh đi đóng ở đảo DY một tuần!”.“Không được, bảo tôi phải rời khỏi bé con thì vạn lần không đồng ý, trước kia còn chưa tìm được bé con, bảo tôi đi đâu cũng được, bây giờ nói gì thì lão tử cũng không đi! Vì bé con, vị trí thiếu tướng này tôi không làm cũng được! Huống chi, lão tử không tin bọn họ dám động đến lão tử!”. Tư Mộ Thần cuồng vọng nói.“Lão đại, vậy ý của anh là?”.“Tướng ở bên ngoài, điều quân mệnh không từ! Không phải những lời này đều do hai cậu dạy tôi sao? Bản tướng không có ở đây, thế nào? Các anh em tự nguyện giúp lão tử, lão tử giậm chân một cái, các anh em không quân doanh dám không giúp lão tử? Trở lại vấn đề chính, chuyện này giao cho hai cậu đi làm! Lão tử không đi!”.“Lão đại, kẻ địch đã tiến tới gần đảo DY rồi!”.“Lão tử là loại người không phụ trách vậy à? Tôi đã sớm nghiên cứu chiến thuật, chỉ chờ người ta tới cửa mà thôi, nhưng vấn đề là người ta không dám! Các cậu yên tâm, chờ đến ngày tôi cưới chị dâu các cậu, đám người kia cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ!”.“Nhưng mà....”.“Không có nhưng mà, nếu đám người kia tới, Tư Mộ Thần tôi nhất định sẽ là người thứ nhất đi! Tắm một cái rồi ngủ đi!”.Thấy Tư Mộ Thần quyết định như vậy, hai người cũng bỏ qua!Cảnh Tô nhìn vẻ mặt suy tư của Tư Mộ Thần, nhưng cô vẫn nhìn tạp chí trong tay, xem phong cách thiết kế của người ta.“Bé con, nếu anh đi, em có buồn không?”. Ánh mắt Tư Mộ Thần sáng quắc, anh mong đợi câu trả lời của Cảnh Tô
Thấy Cảnh Tô, trong lòng Cảnh Linh cảm thấy ghen ghét, sau khi Hàn Tử Dương đấu thầu thất bại còn ầm ĩ với cô ta một trận, do những số liệu do chính cô ta tìm, anh ta lại còn nói là phải ăn cơm ở này là lúc Hàn Tử Dương còn đi học thường xuyên đến, cũng ở chỗ này anh ta ngắm trúng Cảnh Tô, tối nay anh ta chỉ muốn đến chỗ này, nghĩ tới cô gái có dung nhan thanh tú đó, anh ta chỉ muốn đem mình chuốc Linh vừa nghĩ tới vừa rồi trong miệng Hàn Tử Dương chỉ gọi tên Cảnh Tô, cô ta muốn phá hủy cô gái trước mắt.“Đúng là nhớ tình cũ, vậy mà lại chạy tới chỗ này, có phải Cảnh Tô mày chỉ có mấy chiêu như vậy, qua lại không ngớt với đàn ông, thật tự cho mình là gái hồng lâu? Mày quả thật làm mất mặt nhà họ Cảnh!”. Lúc đi qua bọn họ, vẻ mặt Cảnh Linh khinh thường. Đương nhiên cô ta thấy được Dung Thiểu Tước, nhưng trong mắt cô ta, Thịnh Thế chẳng qua chỉ nổi như Hàn thị và Cảnh Thái Lam mà thôi, bây giờ cô ta có cả Cảnh Thái Lam và Hàn thị, đương nhiên không để Thịnh Thế trong mắt.“Nếu như Cảnh Tô có sức quyến rũ qua lại không ngớt với đàn ông, đó cũng là bản lĩnh của Cảnh Tô, không giống như chị gái leo lên giường bạn trai của em gái! Xem ra thủ đoạn của chị gái cao hơn rồi!”.“Mày!”. Cảnh Linh không phản bác được, cô ta đỏ mắt, rống lên, “Mày, đồ tiện nhân, nếu không phải mày có hình khiêu dâm, làm sao Tử Dương lại có thể nhớ đến mày!”.Cảnh Tô rất bội phục sức thuyết phục của chị ta, có lẽ Hàn Tử Dương còn không biết chuyện hình khiêu dâm này, bộ dạng Hàn Tử Dương say khướt, dường như muốn nôn. Cảnh Linh vội vàng dìu hắn Linh đặt hắn ta ngồi sau xe, lấy điện thoại di động ra.“Là tôi!”.“Tôi muốn anh mau chóng tới quán cơm nhỏ ở đại học Nam bên này, chụp đúng góc độ, ngày mai đưa trang đầu, tôi muốn thấy điều đó!”.Sau khi phân phó xong, cô ta tâm tình vui sướng! Cảnh Tô, mày nói xem, Thịnh Thế còn có thể chứa chấp mày được sao? Không nói đến Thịnh Thế chứa chấp mày, thì bà già của Thịnh Thế cũng sẽ không tha cho mày”.Hàn Tử Dương vốn đang say rượu, sau khi nghe điện thoại của cô ta, hai mắt sáng lên, khóe miệng hơi nhếch. Có lẽ khi Cảnh Tô cùng đường, anh ta tự mình ra tay, cô ấy sẽ lập tức về bên cạnh mình. “Tại sao lại thích chỗ này?”. Cảnh Tô ngẩng đầu hỏi, giống như bọn họ thường không thích chỗ này.“Chẳng qua chỉ là ăn thức ăn mà thôi!”.Thật ra thì Cảnh Tô càng muốn hỏi tại sao lại chọn chỗ này để ăn, nhưng mà cuối cùng cô không hỏi những lời này, điều này có liên quan gì đến cô đâu?“Tinh tinh tinh tinh ~”.Cảnh Tô lấy điện thoại di động ra nhìn, là tin nhắn Tư Mộ Thần gửi đến.“Bé con, em mau trở lại, lưng của anh rất đau!”. Cảnh Tô bật cười, cắn môi, cô nhắn lại cho Thiểu Tước giật mình vì nhìn thấy nụ cười của Cảnh Tô, theo bản năng lấy khăn tay lau khóe miệng còn dính nước sốt lúc dùng đèn loang loáng nắm chặt thời gian sáng lên, đợi đến khi bọn họ đuổi ra ngoài, người này đã trốn xa, nhưng Cảnh Tô nhớ rõ được bóng dáng này, không phải chuyện hình khiêu dâm hắn ta cũng có mặt sao. Tại sao lại trùng hợp như vậy, hôm nay gặp được Cảnh Linh thì lại thấy được tên ký giả này, nói vậy thì việc kia cũng là do Cảnh Linh bày ra. Cảnh Tô nắm chặt tay thành quả đấm nhỏ, xem ra chính mình không đánh, chẳng qua cô bị động chờ thời cơ để ra tay.“Không đuổi theo sao?”. Dung Thiểu Tước nhíu mi hỏi, đôi mắt hoa đào nheo lại theo thói quen, không thể không nói, di truyền của anh ta rất tốt, tối nay anh ta mặc một quần trắng thường, phía trên mà bộ tây trang màu lam, trên cổ đeo cà vạt màu xám tro, anh ta không nên là một thương nhân, anh ta nên là một minh tinh nổi tiếng.“Vâng, tổng giám đốc!”.“Dung Thiểu Tước!”.“Tổng giám đốc Dung!”.“Dung Thiểu Tước!”. Dưới sự kiên trì của người đàn ông, rốt cuộc cô cũng sửa miệng.“Được rồi, Dung Thiểu Tước tiên sinh, tôi đi về! Anh, ...”.“Tôi không có lái xe!”.“Anh có thể gọi taxi!”. Nói xong, cô bỏ mặc anh ta, cô lo lắng cho vết thương của Tư Mộ Thần, muốn trở về nhanh một Thiểu Tước cười nhìn cô rời đi, nhưng nắm đấm trong túi quần anh ta xương kêu răng rắc!“Lái xe tới đón tôi!”.Mười lăm phút sau, một bóng dáng thon dài đeo mắt kính xuống buổi tối cần phải đeo kính? Bởi vì người đó không phải ai khác mà là Diêu Mộng Lan!“Sao rồi?”. Bên trong xe, người đàn ông hút một điếu thuốc, khiến người ta không thể nhìn rõ tâm tình anh ta.“Đang tiến hành theo kế hoạch!”.“Thiểu Tước, tối nay đến chỗ em đi ~ đã lâu rồi em chưa cùng với anh, em rất nhớ anh, tối nay anh ở với em đi!”.Dưới sự cầu khẩn của người phụ nữ, đôi mắt đào hoa kia mỉm cười nói “Được, tối nay tôi sẽ thỏa mãn em!”.Nguyệt Nha Tiểu Uyển, Cảnh Tô vừa cởi giày đổi lại dép, trong phòng ngủ vang lên tiếng kêu rên, nghe còn đau khổ hơn là heo bị giết?Đến khi cô đi vào nhìn, Đường Tuấn bị Lục Phạm đè ép, còn người đàn ông xấu xa lại dùng lông chim gãi lòng bàn chân Đường Tuấn.“Mộ Thần, đây là có chuyện gì?”.“Khụ, bé con, đây là chuyện của đàn ông chúng ta, tốt nhất em đi ra ngoài kia ngồi, cũng đừng đi vào nữa!”.Thì ra Tư Mộ Thần ở nhà dưỡng thương quá nhàm chán nên kêu Lục Phạm tới, mà Lục Phạm luôn là người không giữ được mồm mép, cậu ta nói ra chuyện tình đổi quần ngày đó, cho nên mới có một màn như thế này.“Đường Tuấn, thằng nhóc này, không muốn sống đúng không, cậu còn không buông tay?”.“Không buông, a ha ha ha, a ha, em không thả, a ha ~”. Gãi cho Đường Tuấn vừa kêu vừa cười, Cảnh Tô thật sự tò mò, cô bắt đầu ngồi góc tường nghe lén.“Lục Phạm, cậu bắt tay vào làm, lão tử không tin không thể lột quần của tiểu tử này xuống!”. Cảnh Tô nghe đến đó, người hơi nghiêng, thì ra là cửa chưa đóng lại bị cô mở ra, mà cảnh tượng bên trong khiến Cảnh Tô đỏ mặt tới mang taiĐường Tuấn đang nằm trên mặt đất, một cái tay nắm cái chăn trên tay Lục Phạm, quần bị cởi một nửa, còn Tư Mộ Thần đang ngồi trên người của anh ta.“Mọi người tiếp tục, tôi không thấy cái gì!”. Cảnh Tô kêu lên một tiếng, rốt cuộc cô biết vì sao Tư Mộ Thần muốn cô đến đây, thì ra Tư Mộ Thần có chuyện, tìm cô đến chỉ để che giấu!“Lão đại, vừa rồi chị dâu nói chúng ta tiếp tục, em còn tiếp tục nữa sao?”.“Tiếp tục cái đầu cậu, chẳng lẽ để lão tử thượng Đường Tuấn? Các cậu thích vậy nhưng lão tử không thích! Lão tử chỉ cần bé con! Cho cậu một phút để mặc quần áo!”. Tư Mộ Thần lạnh lùng rời đi, để lại hai người đàn ông trừng lớn đôi mắt ti hí.“Hì hì hì, bé con ~”. Thật bỉ ổi!“Khụ, mọi người xong rồi sao?”. Cảnh Tô thật sự là ngượng ngùng không muốn nói ra Tư Mộ Thần cũng không nghĩ nhiều, “Ừ, chơi xong rồi!”.Anh vừa nói vậy, sắc mặt Cảnh Tô càng thêm quái dị.“Bé con, em ăn cơm chưa?”.“Ăn rồi!”.“Vậy thì tốt, em mau bôi thuốc cho anh!”.Thì ra Tư Mộ Thần chỉ đợi Cảnh Tô về để bôi thuốc cho anh, Cảnh Tô bĩu môi, vừa rồi còn chơi với bọn họ, sao không bảo bọn họ bôi thuốc thuốc xong, Cảnh Tô trở lại phòng ngủ của mình, khóa trái cửa. Tư Mộ Thần vẻ mặt buồn bã, không biết tại sao Cảnh Tô lại mất đêm,“Cứu mạng! Lão đại!”. Trong phòng ngủ gào thét một trận.
vợ yêu thịnh thế của thiếu tướng